Quên cảm nghĩ trong tình vợ chồng có là vô tâm và là áp lực không?

by Tim Bui
Quên cảm nghĩ trong tình vợ chồng có là vô tâm và là áp lực không?

MẮT NÂU

Hỏi: Em tên Giang Châu 32 tuổi. Lấy chồng người Mỹ, lớn hơn 12 tuổi. Anh là người thành đạt, biết chuyện và cảm thông. Cả hai sống hạnh phúc. Em gửi tiền về Việt Nam cho cha mẹ và hai anh trai. Anh vui vẻ không phiền hà gì.

Sau một thời gian, em bảo lãnh cha mẹ sang Mỹ. Ba em không hợp xứ người, muốn trở về Việt Nam. Nhân tiện em bàn với chồng cùng về Việt Nam sống.

Về đây tính tình chồng em thay đổi.  Cuộc sống bắt đầu lục đục. Chồng em quyết định trở lại Mỹ, vẫn trợ cấp cho cha mẹ em, nhưng yêu cầu hai người anh trai phải tự lo liệu và cũng nên có trách nhiệm đối với cha mẹ chung…

Anh bảo nếu em không vui, hay thấy không hài lòng, thì có thể tự thân hành động, anh không can dự. Có phải đây là dấu vết bắt đầu rạn nứt trong tình cảm không?

Em nên làm theo, hay ép chồng phải sống một cách coi như mất hạnh phúc … của một nguời không cùng chủng tộc? (Giang Châu)

Đáp: Giang Châu thân mến,

Chủng tộc nào cũng là con người, cũng biết yêu thương, biết cảm xúc và mưu cầu hạnh phúc. Nỗi niềm của em không phải cá biệt, mà là một bài toán lặp đi lặp lại của nhiều gia đình có hôn nhân xuyên biên giới, xuyên văn hóa.

Con người ở phương Đông hay phương Tây, ở Âu hay Á, tuy khác biệt về phong tục, thói quen, lối nghĩ… nhưng tựu trung, vẫn chung một khát vọng là sống hạnh phúc. Hạnh phúc là mẫu số chung, là nhu cầu căn bản. Chính vì thế, những va chạm trong đời sống vợ chồng em hôm nay không chỉ đến từ khác biệt cá nhân, mà còn từ khác biệt tập quán. Nhu cầu sống, mục tiêu sống, cách hưởng thụ cuộc sống… mỗi nơi một khác. Xã hội càng văn minh, những giá trị cá nhân, quyền tự do và ranh giới trong hạnh phúc càng rõ rệt.

Em viết rằng chồng em từng nhẫn nại, thiện chí: từ chuyện nhiều năm gửi tiền về quê cho gia đình em, rồi đồng ý bảo lãnh cha mẹ sang Mỹ, thậm chí chịu thử sống tại Việt Nam để chiều lòng vợ. Đó không phải hành trình nhỏ. Đó là cả một chuỗi thỏa hiệp và nhường nhịn.

Khi anh quay về Mỹ, vẫn tiếp tục chu cấp cho cha mẹ vợ, chỉ đề nghị hai người anh, những người đã trưởng thành, cùng chia sẻ trách nhiệm, thì đó là yêu cầu hợp lý. Không thể xem việc chu cấp của anh là nghĩa vụ bắt buộc. Nếu điều đó kéo dài vô giới hạn, sẽ trở thành gánh nặng và dễ biến thành sự lạm dụng tình cảm.

Hạnh phúc vợ chồng không bao giờ bền nếu một bên cứ mãi gượng gánh, còn bên kia mặc nhiên xem đó là điều đương nhiên. Tình yêu cần có giới hạn, sự tôn trọng và đối thoại.

Nói vậy không có nghĩa em phải đứng yên, buông xuôi. Thay vì để câu hỏi “ép chồng hay không ép chồng” giày vò, em có thể thử vài bước nhỏ nhưng thiết thực, như:

Ngồi lại trò chuyện rõ ràng với chồng. Đừng chỉ suy đoán, cũng đừng để khoảng cách im lặng kéo dài. Em hãy chia sẻ cảm xúc của mình, nhưng đồng thời lắng nghe lý do và giới hạn của anh. Sự thật thường nhẹ nhàng hơn nỗi lo mình tự tưởng tượng.

Phân chia trách nhiệm trong gia đình. Cha mẹ đã có hai người con trai trưởng thành ở Việt Nam. Chồng em mong họ góp phần gánh vác là điều hợp tình, hợp lý. Em có thể chủ động bàn với các anh trai để sắp xếp phần đóng góp rõ ràng, thay vì để chồng cảm thấy mình bị đặt vào thế “người gánh cả nhà vợ.”

Đặt ra ngân sách cụ thể. Hai vợ chồng có thể thống nhất một khoản cố định hằng tháng để gửi về, tùy theo khả năng. Rõ ràng ngay từ đầu sẽ giảm bớt mâu thuẫn và ngăn sự chồng chất của những “đòi hỏi mới.”

Xây dựng lại không gian hạnh phúc riêng. Cuộc sống hôn nhân không thể chỉ xoay quanh chữ hiếu. Vợ chồng cần những niềm vui chung, một chuyến đi, một sở thích cùng làm, một bữa cơm ấm cúng. Tình yêu không được chăm sóc thì dễ héo mòn, dù lý tưởng có cao đẹp đến đâu.

Tìm điểm cân bằng giữa tình và lý. Chịu trách nhiệm với cha mẹ là đạo hiếu; nhưng giữ cho hạnh phúc vợ chồng không gãy đổ cũng là hiếu, hiếu với chính cuộc đời mình. Đặt một ranh giới rõ ràng giữa “mong muốn” và “khả năng thực hiện” chính là cách bảo vệ cả gia đình hai bên.

Cụ thể hơn, em thử làm vài việc nhỏ: 

Hẹn chồng một cuộc trò chuyện 60 phút theo cấu trúc 20–20–20: 20 phút em nói bằng “tôi cảm thấy… vì…”, 20 phút anh nói…, 20 phút cùng cả hai cùng kết luận. Đặt câu hỏi mở: “Điều gì khiến anh mệt nhất trong chuyện này?”, “Giới hạn nào sẽ cho anh cảm giác an toàn?”

Nhắn tin cho cả gia đình (cha mẹ + hai anh): Để phân chia trách nhiệm. Chẳng hạn em có thể viết: “Từ tháng tới, vợ chồng em sẽ hỗ trợ cho ba mẹ khoản cố định X. Nhờ hai anh chủ động lo phần Y (khám bệnh/đi lại/giám sát chi tiêu). Mình cùng cập nhật vào nhóm này hằng tháng nhé.”

Đặt lịch rà soát sau 30 ngày: Đặt ra ba câu hỏi: “Điều gì hiệu quả?”, “Điều gì gây khó?”, “Điều gì cần đổi?” Nếu câu trả lời cho thấy mức hỗ trợ đang quá sức, điều chỉnh giảm nhẹ và giải thích rõ ràng.,

Duy trì hôn nhân: Mỗi tuần hai buổi “không nói về tiền,” một buổi hoạt động chung (đi bộ, nấu ăn). Lập “quy tắc hạnh phúc:” không tranh cãi khi đói/mệt; không ra quyết định lớn sau 9 giờ tối; luôn báo trước mọi chi phí ngoài kế hoạch.


Em hỏi có phải tình cảm đã rạn nứt không? Thật ra, rạn nứt chỉ xảy ra khi ta không còn muốn hàn gắn. Lúc này, vấn đề của em không phải “khác chủng tộc” mà là khác kỳ vọng. Khi mong đợi được nói ra, thỏa thuận được thiết lập, tình cảm lại có cơ hội hồi sinh.

Chịu khó lắng nghe, chia sẻ, điều chỉnh… em sẽ thấy hạnh phúc có thể quay lại, bình dị như ngày đầu hai người từng nắm tay nhau, tự nguyện chiều nhau vì nghĩa vợ chồng.

Xin gửi em đôi câu:

Có duyên gá nghĩa vợ chồng
Sống cho trọn vẹn để lòng thảnh thơi
Ép nhau cũng hết một đời
Lung linh đáy nước thuyền trôi bềnh bồng

Cùng một tác giả: https://www.toiyeutiengnuoctoi.com/category/tac-gia/i-to-p/mat-nau/

You may also like

Verified by MonsterInsights