LÝ THÀNH PHƯƠNG
Bóng ma nhà Tần – quyền lực thống nhất thiên hạ
Trên mảnh đất rộng lớn phía tây Trung Nguyên, nơi những dãy núi xám dựng đứng như những thanh kiếm cổ đâm thẳng vào bầu trời, nước Tần đã từng chỉ là một tiểu quốc hoang vu. Gió từ phương Bắc cuồn cuộn thổi qua, mang theo bụi cát từ hoang mạc, khiến những kẻ yếu mềm khó lòng tồn tại. Nhưng chính môi trường nghiệt ngã ấy lại rèn nên một dân tộc cứng như thép và lạnh như đá núi. Những người Tần, từ thuở khai quốc, đã quen với mệnh trời khắc nghiệt và tin rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới đủ để sống sót.
Giới quý tộc Trung Nguyên từng khinh miệt họ, gọi họ là “rợ Tây,” lạc hậu, thô lỗ, không đủ tư cách bước vào vũ đài của các chư hầu. Nhưng lịch sử trớ trêu: chính kẻ bị khinh miệt lại trở thành kẻ chinh phạt sau cùng. Giống như hòn đá nằm im lìm nơi khe núi, ai ngờ rằng nó lại là tảng đá lăn xuống làm đổ tan cả ngọn đồi.
Mầm mống của đế chế
Từ Tần Mục Công, nước Tần bắt đầu thay đổi. Những cải cách đầu tiên đặt nền móng cho sự trỗi dậy sau này. Bá Lý Hề – một bậc đại trí – khuyên Mục Công rằng muốn tranh hùng với các nước Trung Nguyên, Tần phải: tiến sang Tây Vực mở rộng lãnh thổ, tăng dân số, cải thiện nông nghiệp, và xây dựng quân đội dũng mãnh. Tần nghe theo và bắt đầu hành trình trở thành cường quốc.
Nhưng khoảnh khắc thực sự định hình số phận Tần là khi Thương Ưởng — người pháp gia cứng rắn như lưỡi đao — đặt chân đến Hàm Dương. Thương Ưởng không phải nhà chính trị thông thường. Ông ta như một cơn bão cuốn phăng mọi thứ cũ kỹ. Hệ thống quý tộc, đặc quyền, truyền thống, tập tục lâu đời… tất cả bị nghiền nát để thay bằng một trật tự mới: pháp trị tuyệt đối.
Luật pháp trở thành chiếc lưỡi gươm sắc nhất, thứ mà Tần dùng để chặt bỏ sự mục ruỗng vốn đã ăn sâu trong các nước chư hầu. Thương Ưởng hiểu rằng muốn thống nhất thiên hạ, trước hết phải thống nhất chính mình. Một nước Tần yếu đuối không đủ tư cách mơ tới Trung Nguyên. Một nước Tần còn mang trong mình những di chứng của lễ trị Chu triều sẽ không bao giờ thắng được những cường quốc như Ngụy, Triệu, Sở.
Và thế là: ruộng đất được chia lại, quân công lập tước, nông dân trở thành chiến binh, quan lại trở thành công cụ của pháp luật, toàn bộ xã hội biến thành một cỗ máy chiến tranh vận hành bằng kỷ luật sắt. Cỗ máy ấy khổng lồ, lạnh lùng, điềm tĩnh — và chờ ngày cuộn bánh xích của mình nghiền nát thế giới.
Dấu ấn của Thượng Ưởng còn để lại đến bây giờ mà các nước cộng sản vẫn còn dùng là giấy chứng minh nhân dân, hộ khẩu, công an khu vực, và giấy phép đi đường. Với những biện pháp an ninh nghiêm ngặt này, thì kẻ địch khó mà xâm nhập vào nước Tần được. Ngược lại thì, với sự lỏng lẻo của kẻ địch, nhà Tần tha hồ cho người vào lũng đoạn, phá hoại chính trị, kinh tế, thậm chí xã hội của các nước đối địch với họ.
Khi Doanh Chính, người sau này trở thành Tần Thủy Hoàng, lên ngôi thì không ai biết trong lòng vị vua ấy có điều gì. Nhưng sử sách và huyền thoại đều đồng ý một điểm: trong ánh mắt cậu có lửa — thứ lửa âm ỉ không tắt, thứ lửa cháy từ đời tổ tiên muốn thống nhất Trung Quốc.
Lã Bất Vi, một thương gia cáo già biến thành thừa tướng, là người đầu tiên nhận ra điều này. Hắn nhìn Doanh Chính và hiểu: đứa trẻ này sinh ra để làm chuyện lớn. Còn Lý Tư, học trò xuất sắc của trường phái pháp gia của Tuân tử, nhìn thấy trong Doanh Chính hình bóng của một vị minh quân mà chủ nghĩa pháp gia mơ ước.
Một liên minh gồm ba người đàn ông: một nhà vua tàn nhẫn — một chính khách cơ hội — một học giả lạnh lùng, đã kết hợp lại, tạo nên bộ não chính trị thâm sâu nhất thời Chiến Quốc.
Những vết dao vô hình trước khi gươm tuốt khỏi vỏ
Nước Tần không bao giờ chỉ dùng sức mạnh quân sự. Họ hiểu rằng muốn đánh một nước, trước hết phải phá nát ý chí của nó. Muốn giành thiên hạ, trước hết phải khiến các chư hầu không thể đoàn kết.
Đó là khi các chiến lược gia Tần thực thi những kế sách mà ngày nay người ta gọi là chiến lược hỗn hợp, chiến tranh nhận thức, chia rẽ đối thủ, thao túng nội bộ.
Họ đã làm gì?
Họ mua chuộc quan lại nước khác bằng nhiều hình thức từ hối lộ, dụ dỗ, uy hiếp, thậm chí dùng mỹ nhân kế. Họ đẩy những kẻ bất tài của nước địch lên nắm quyền. Họ mua chuộc quan lại của nước địch để lũng đoạn chính trị. Họ bóp nghẹt kinh tế của đối phương bằng thuế quan và đường thương mại. Họ tung tin giả, thổi phồng nỗi sợ. Họ dựng lên kẻ thù giả để đối thủ tự đánh nhau.
Triệu bị lung lay, Hàn bị thao túng, Sở bị phân hóa, Ngụy bị kiệt quệ… và khi thời cơ đến, Tần chỉ việc tung quân như rồng gầm quét sạch đồng bằng.
Năm 221 trước công nguyên (TCN) Doanh Chính tuyên bố: “Nhất thống giang sơn.” Tần Thủy Hoàng — vị Hoàng đế đầu tiên của Trung Quốc — xuất hiện. Đế chế Trung Hoa được xây trên pháp trị, bạo lực, mưu chiến, và sự kiểm soát tư tưởng tuyệt đối.
________________
TRUNG HOA MỘNG
Đảng Cộng Sản Trung Quốc – kế thừa chính thức của Tần Thủy Hoàng
Trong lịch sử Trung Quốc nhiều triều đại đã ngã xuống, nhưng giấc mơ “thiên tử thống nhất thiên hạ” vẫn bền bỉ như mạch ngầm chảy qua lòng đất.
Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), sau thế kỷ chiến tranh và cách mạng, sau nội chiến và đói nghèo, tin rằng sứ mệnh vĩ đại của họ là hoàn thành giấc mơ nghìn năm của dân tộc.
Bắt đầu bằng Mao Trạch Đông dựa trên một lực lượng dân số khổng lồ, bằng nỗ lực vượt bực đeo đuổi chủ nghĩa xã hội với khát vọng trở mình thành một siêu cường sau đó đi chinh phục thế giới. Nhưng rất tiếc, bài toán xã hội chủ nghĩa đã không mang lại kết quả nào.
Đến Đặng Tiểu Bình với chủ trương mèo trắng mèo đen, mèo nào bắt được chuột thì được xem là mèo đã chuyển hướng sang kinh tế thị trường. Chỉ sau mấy mươi năm Trung Quốc trở mình thành công xưởng của thế giới. Với ngân sách dồi dào, ĐCSTQ đã sẵn sàng bước vào vũ đài quyền lực thế giới.
Và khi Tập Cận Bình nắm quyền, ông ta không giấu giếm tham vọng nghìn năm là trở thành người dẫn dắt Trung Quốc vào kỷ nguyên phục hưng, kỷ nguyên mà Trung Quốc “trở lại vị thế Thiên triều,” nhưng kỳ này không chỉ lãnh đạo Trung Nguyên, mà phải lãnh đạo cả thế giới.
Trung Hoa Mộng – tuyên ngôn mới của bá quyền cũ
“Trung Hoa Mộng” không phải khẩu hiệu yêu nước bình thường. Nó là tuyên ngôn chính trị với mục tiêu khiêm nhường là “phục hưng Trung Quốc.” Nhưng khi kinh tế đã mạnh và của cải đã dồi dào, thì chính quyền thay vì làm cho xã hội được tốt hơn, dân chúng có một đời sống chất lượng hơn, ĐCSTQ lại tập trung tiền bạc để xây dựng quân đội hùng mạnh, hệ thống gián điệp và tin tặc rộng khắp để đánh cắp thông tin của các nước tư bản tiên tiến, và lũng đoạn hệ thống chính trị của họ. Nếu như những hoạt động này không có mục tiêu cuối cùng là làm “bá chủ thiên hạ” thì là mục tiêu gì?
Để thực hiện tham vọng bá quyền này, cũng như nhà Tần đã phải qua nhiều thế hệ để thống nhất Trung Nguyên, ĐCSTQ không ngại dùng mọi thủ đoạn và dù phải mất cả trăm năm để đạt được mục đích cuối cùng là: “muôn năm trường trị – thống nhất giang hồ.”
Chiến lược của ĐCSTQ, bắt đầu bằng xây dựng sức mạnh toàn diện trong nước, xây dựng thế lực của các chư hầu trên thế giới để làm vây cánh, và cùng lúc đó từ từ thâm nhập và lũng đoạn và làm suy yếu các đối thủ tư bản tiên tiến mà mục tiêu chính yếu là “đế quốc Mỹ.”
ĐCSTQ xây dựng sức mạnh toàn diện như thế nào?
Chính trị: Tập quyền tuyệt đối
ĐCSTQ rút bài học từ sự sụp đổ của Liên Xô: Cải cách kinh tế nhưng không cải cách chính trị. Họ duy trì chế độ một đảng, kiểm soát quân đội, công an, tư pháp, truyền thông và lịch sử, không cho bất kỳ trung tâm quyền lực độc lập nào tồn tại. Quyền lực tập trung giúp nhà nước ra quyết định nhanh, không bị phản kháng nội bộ.
Kinh tế: Dùng thị trường làm vũ khí quốc gia
Trung Quốc mở cửa kinh tế có chọn lọc để trở thành công xưởng thế giới, tích lũy vốn, công nghệ và chuỗi cung ứng. Kinh tế không vận hành tự do mà phục vụ chiến lược nhà nước: doanh nghiệp quốc doanh kiểm soát ngành then chốt, doanh nghiệp tư nhân được phép làm giàu nhưng phải phục tùng Đảng.
Xã hội: Kiểm soát để ổn định lâu dài
ĐCSTQ xây dựng hệ thống kiểm soát xã hội sâu và rộng: tuyên truyền, kiểm duyệt thông tin, giám sát kỹ thuật số, chấm điểm xã hội. Mục tiêu không phải tạo đồng thuận thật sự, mà là ngăn phản kháng từ trong trứng nước và duy trì ổn định chính trị bằng công nghệ.
Cũng như thời nhà Tần với chứng minh nhân dân, hộ khẩu, công an khu vực, và giấy đi đường, ĐCSTQ kiểm soát nghiêm ngặt mạng internet và visa vào nước họ, do đó khó mà đưa gián điệp vào Trung Quốc. Nhưng ngược lại thì cũng như sự lỏng lẻo của các nước chư hầu thời Chiến Quốc, ĐCSTQ tha hồ lũng đoạn các nước tư bản chủ nghĩa đối thủ của họ.
ĐCSTQ trở nên hùng mạnh không phải vì họ tự do hơn phương Tây, mà vì họ kiểm soát chặt hơn — và dùng tăng trưởng kinh tế làm nhiên liệu cho một bộ máy quyền lực tập trung.
Sức mạnh quân sự của Trung Quốc
Triết lý quân sự: không đánh theo cách của Mỹ
Quân đội Trung Quốc (Quân Giải phóng Nhân dân) được xây dựng với mục tiêu đánh bại đối thủ mạnh hơn bằng chiến tranh bất đối xứng, thay vì đối đầu trực diện. Trung Quốc không tìm cách vượt Mỹ về mọi mặt, mà tìm cách vô hiệu hóa ưu thế của Mỹ.
Cấu trúc sức mạnh: lớn – tập trung – phục tùng Đảng
PLA là quân đội của Đảng, không phải quân đội quốc gia trung lập. Quyền chỉ huy tập trung giúp Trung Quốc: ra quyết định nhanh, không bị ràng buộc bởi tranh luận chính trị hay dư luận, chấp nhận tổn thất cao nếu cần. Điều này tạo lợi thế trong xung đột cường độ cao, ngắn hạn.
Tên lửa và chống tiếp cận: trụ cột nguy hiểm nhất
Trung Quốc đầu tư mạnh nhất vào: tên lửa đạn đạo và hành trình tầm trung – tầm xa, vũ khí chống tàu sân bay, hệ thống chống tiếp cận/chống xâm nhập (A2/AD).
Hải quân và không quân: mở rộng nhanh, không ngừng
Trung Quốc sở hữu hải quân đông nhất thế giới về số lượng tàu. Không quân hiện đại hóa nhanh với máy bay thế hệ mới, UAV, tác chiến điện tử.
Chiến tranh mới: mạng, không gian, điện tử
Trung Quốc coi: chiến tranh mạng, chiến tranh không gian, chiến tranh điện tử là mặt trận ngang hàng với lục–hải–không quân. Mục tiêu là: làm tê liệt hệ thống chỉ huy – thông tin của đối thủ, gây hỗn loạn trước khi xung đột quân sự nổ ra.
XÂY DỰNG CHƯ HẦU TOÀN CẦU – BAO VÂY SIÊU CƯỜNG TỪ NGOẠI VI
Khi nội lực đã được củng cố, khi hậu phương đã tuyệt đối yên ổn, giới lãnh đạo Trung Quốc hiểu rằng họ đang đứng trước cùng một bài toán mà nước Tần từng đối diện hơn hai nghìn năm trước: Muốn thôn tính thiên hạ, không thể đánh trực diện kẻ mạnh nhất trước.
Phải đánh từ rìa, thu phục kẻ yếu, cô lập kẻ mạnh, rồi mới ra tay.
Nhà Tần không đánh Triệu ngay khi Triệu còn mạnh. Trung Quốc cũng không đối đầu trực diện với Hoa Kỳ khi Mỹ còn ở đỉnh cao quyền lực.
Thay vào đó, họ chọn con đường dài, chậm, nhưng chắc: xây dựng một mạng lưới chư hầu toàn cầu — không bằng gươm giáo, mà bằng nợ, hạ tầng, thương mại, và phụ thuộc chiến lược.
“Một vành đai – Một con đường”
Khi Sáng kiến Vành đai và Con đường được công bố, thế giới nhìn nó như một dự án kinh tế.
Nhưng trong tư duy chiến lược Trung Hoa, đây là một bản đồ chinh phục.
Mỗi cảng biển, mỗi tuyến đường sắt, mỗi nhà máy điện do Trung Quốc xây dựng đều mang ba lớp ý nghĩa:
- Kinh tế – tạo lợi ích trước mắt
- Chính trị – tạo đòn bẩy lâu dài
- Quân sự tiềm ẩn – tạo vị trí chiến lược trong tương lai
Một cảng dân sự hôm nay có thể là căn cứ hải quân ngày mai. Một tuyến đường thương mại hôm nay có thể là tuyến hậu cần quân sự ngày mai.
Bẫy nợ
Cơ chế rất đơn giản nhưng hiệu quả đến tàn nhẫn: cho vay lớn, lãi suất cao, dự án đội vốn, khả năng trả nợ yếu. Khi con nợ không trả được, lựa chọn chỉ còn một: lệ thuộc vào chủ nợ.
Cảng, mỏ, đất đai, đường biển, phiếu bầu tại Liên Hợp Quốc — tất cả đều có thể đem ra thế chấp. Họ không cần chiếm đóng. Không cần đổ máu. Chư hầu tự nguyện cúi đầu vì không còn lối thoát.
Thu phục vùng ngoại biên
Nhà Tần không đánh thẳng trung tâm trước. Họ thâu tóm từng vùng ngoại vi để siết vòng vây. Trung Quốc hiện đại cũng làm điều tương tự:
Châu Phi – kho tài nguyên và lá phiếu
Châu Phi không giàu, nhưng có hai thứ Trung Quốc cần là tài nguyên và số lượng phiếu tại các tổ chức quốc tế.
Bằng đầu tư, viện trợ, và hạ tầng, Trung Quốc biến nhiều quốc gia châu Phi thành một đối tác kinh tế lệ thuộc, một đồng minh chính trị trên giấy, và là một hậu phương ngoại giao chống lại phương Tây. Mỗi lần có nghị quyết bất lợi cho Bắc Kinh là các lá phiếu ấy lên tiếng.
Trung Đông – Châu Mỹ Latinh: năng lượng và chiến lược cân bằng
Trung Quốc không thay thế Mỹ bằng quân sự tại Trung Đông đặc biệt là Iran và châu Mỹ Latinh đặc biệt là Venezuela mà họ làm điều khôn ngoan hơn là thay thế bằng thương mại và ngoại giao. Họ mua dầu, đầu tư hạ tầng, giữ quan hệ với mọi phe, tránh can thiệp trực diện. Xây dựng quan hệ đồng minh với các chế độ độc tài Iran và Venezuela.
Đông Nam Á – sân sau phải kiểm soát
Không khu vực nào quan trọng với Trung Quốc hơn Đông Nam Á vì gần biên giới của họ, là tuyến hàng hải sống còn, và là không gian chiến lược giữa Trung Quốc và Mỹ.
Chiến thuật ở đây là vừa ép vừa dụ như ép bằng Biển Đông, dụ bằng thương mại và đầu tư, chia rẽ ASEAN khiến từng nước phải tính toán lợi ích riêng
Khi mạng lưới chư hầu đã hình thành, khi các tuyến đường, cảng biển, chuỗi cung ứng đã nằm trong tay, Trung Quốc bắt đầu giai đoạn cao nhất là làm siêu cường Mỹ sụp đổ từ bên trong.
CHIẾN LƯỢC THÔN TÍNH MỸ – CUỘC CHIẾN KHÔNG TIẾNG SÚNG
Sau khi Liên Xô sụp đổ thì Mỹ trở thành một siêu cường đơn độc trên thế giới. Muốn tiến lên làm bá chủ thế giới thì phải làm cho siêu cường Mỹ suy sụp và đánh bại nó. Vậy ĐCSTQ đã và đang làm gì để đánh bại nước Mỹ?
Lũng đoạn truyền thông – Kiểm soát dòng chảy nhận thức
Nếu nhà Tần muốn kiểm soát dân chúng thì đốt sách, cấm tư tưởng, thì ĐCSTQ trong thế kỷ thứ 21 này hiểu rằng: ai kiểm soát được thông tin, người đó kiểm soát được thế giới.
Trong những văn phòng kín đáo tại Bắc Kinh, hàng nghìn chuyên gia dữ liệu đang phân tích hành vi người dùng thu thập từ các nền tảng toàn cầu — đặc biệt là TikTok, nơi hàng trăm triệu người Mỹ dành hàng giờ mỗi ngày. Không phải ngẫu nhiên mà các nội dung gây tranh cãi, kích động cảm xúc, làm sâu sắc chia rẽ chính trị lại được khuếch đại mạnh mẽ.
Mỗi video chỉ vài chục giây. Mỗi cú vuốt chỉ là một hành động vô thức. Nhưng hàng tỷ hành động nhỏ đó cộng lại tạo thành sự dịch chuyển nhận thức quy mô xã hội.
Song song đó, những thủ đoạn cổ điển từng được dùng suốt hàng nghìn năm vẫn phát huy tác dụng: hối lộ, dụ dỗ, uy hiếp, mỹ nhân kế để mua chuộc giới truyền thông đưa tin chỉ có lợi cho chiến lược phá hoại nước Mỹ của họ.
Không cần bắn một viên đạn, Bắc Kinh đã góp phần tạo ra một “thất quốc thời Chiến Quốc” kiểu mới — nơi các bang, các cộng đồng, các nhóm xã hội Mỹ chia rẽ bởi thông tin nhiễu loạn.
Xâm nhập chính trị – Lợi dụng những khe hở của một hệ thống tự do
Nước Mỹ được xây dựng trên một hệ thống mở nơi bất kỳ công dân nào cũng có thể tranh cử, bất kỳ doanh nghiệp nào cũng có thể vận động hành lang, bất kỳ nhóm lợi ích nào cũng có thể gây ảnh hưởng chính trị.
Chính sự cởi mở ấy — vốn là sức mạnh của Mỹ — lại trở thành khe hở chiến lược. “Thành trì nội bộ” không bị công phá bằng xe tăng, mà bị xói mòn từ những nơi ít ai chú ý.
Một nghị viên thành phố nhỏ được mời sang Trung Quốc tham quan miễn phí. Một thượng nghị sĩ được hứa hẹn đầu tư vào địa phương mình. Một thống đốc bang được chào mời hợp tác kinh tế trị giá hàng tỷ USD. Những thẩm phán, quan chức địa phương bị cuốn vào các mối quan hệ lợi ích chồng chéo.
Cũng như nhà Tần thời xưa, ĐCSTQ lũng đoạn chính trị Mỹ để đưa người bất tài lên lãnh đạo để thực thi những chính sách phá hoại nước Mỹ như mở toang cửa biên giới, nhập khẩu tội phạm, buôn lậu ma túy, và tạo điều kiện cho những đối tượng này làm chính trị để phá hoại nước Mỹ.
FBI từng phanh phui nhiều trường hợp: chính trị gia bị tiếp cận qua quan hệ tình cảm,
trợ lý nghị sĩ cung cấp thông tin nhạy cảm, nhóm vận động hành lang nhận tài trợ từ các doanh nghiệp có liên hệ với ĐCSTQ.
Khi chính trị bị lũng đoạn, những quyết sách yếu kém, chia rẽ, hoặc gây bất ổn xã hội sẽ tự nhiên xuất hiện — không cần ai ra lệnh.
Lũng đoạn kinh tế – Biến lợi nhuận thành xiềng xích
Nếu nhà Tần dùng thuế và cống nạp để làm kiệt quệ chư hầu, thì ĐCSTQ dùng thị trường khổng lồ để trói chặt doanh nghiệp Mỹ.
Một tập đoàn công nghệ Mỹ bán phần lớn sản phẩm tại Trung Quốc. Chỉ cần một tín hiệu “không hài lòng” từ Bắc Kinh, giá cổ phiếu có thể lao dốc.
Hollywood muốn vào thị trường tỷ dân. Đổi lại, họ phải tự kiểm duyệt: cắt bỏ Đài Loan, xóa Tây Tạng, tránh nhắc đến đàn áp tôn giáo, nhân quyền, buôn bán nội tạng, Pháp Luân Công, hay bất kỳ hình ảnh tiêu cực nào về Trung Quốc.
Không có luật ép buộc. Không có sắc lệnh. Chỉ có nỗi sợ mất lợi nhuận. Và như vậy, văn hóa Mỹ — từng là ngọn đèn soi sáng thế giới — bắt đầu tự cúi đầu trước một chế độ toàn trị.
Thâm nhập học thuật – Đánh cắp tương lai
Sức mạnh lớn nhất của Mỹ nằm ở đâu?
Không phải ở quân đội, mà ở các đại học và phòng thí nghiệm.
Harvard, MIT, Stanford… là nơi sinh ra công nghệ, học thuyết, và ý tưởng làm nên ưu thế Mỹ.
Và cũng là nơi bị thâm nhập sâu nhất.
Những học giả “hai mặt” xuất hiện: giảng dạy tại Mỹ, nhận tài trợ từ chính phủ Mỹ, nhưng đồng thời ký hợp đồng béo bở với các viện nghiên cứu liên quan đến quân đội Trung Quốc.
Không phải gián điệp theo kiểu cổ điển. Chỉ là lợi ích cá nhân đặt trên an ninh quốc gia.
Kế hoạch “Ngàn Nhân Tài” đã tạo ra dòng chảy công nghệ một chiều — từ Mỹ sang Trung Quốc — mà nhiều năm sau Washington mới nhận ra quy mô thực sự.
Phòng thí nghiệm trở thành chiến trường không tiếng súng. Ý tưởng vừa nảy mầm ở California, đã được ứng dụng tại Thâm Quyến.
Chia rẽ đảng phái – Đòn đánh vào tử huyệt của nước Mỹ
Nếu muốn hạ gục nước Mỹ, không cần đánh vào quân đội. Chỉ cần đánh vào sự đoàn kết.
ĐCSTQ hiểu rõ nếu như Mỹ chia rẽ thì không thể có chiến lược đối ngoại nhất quán. Hai đảng đấu đá thì không thể thống nhất chính sách với Trung Quốc và dân mất niềm tin thì dân chủ tự suy yếu.
Thông qua mạng xã hội, bot, tài khoản trá hình, chiến tranh thông tin, Bắc Kinh khuếch đại mọi mâu thuẫn sẵn có: sắc tộc, lịch sử, văn hóa, bầu cử, nhập cư. Trung Quốc chia rẽ chính người Mỹ — và nhiều người Mỹ không nhận ra rằng kẻ châm ngòi không nằm trong nước họ.
Bên cạnh đó là chiến tranh xã hội phi truyền thống: các đường dây fentanyl tổng hợp, sản xuất từ tiền chất có nguồn gốc Trung Quốc, đi qua các nước trung gian ở châu Mỹ La-tinh rồi tràn vào Mỹ. Đây không chỉ là tội phạm ma túy, mà là sự bào mòn âm thầm sức khỏe, an ninh và ngân sách xã hội Mỹ.
LỜI KẾT
Nói theo lịch sử, thì cuộc chiến này cuối cùng thì có lẽ ĐCSTQ sẽ thắng vì họ biết rõ rằng có hai loại người ở Mỹ: là “người yêu nước” và “người yêu tiền.” Như một châm ngôn trong thế giới cộng sản nói: “Cái gì không mua được bằng tiền, thì có thể mua được bằng nhiều tiền.” Tiền nhiều có thể lũng đoạn được chính trị, kinh tế, thậm chí văn hóa và xã hội. Và thực tế cho thấy là ở Mỹ số người yêu tiền vượt xa áp đảo những người yêu nước.
Vì vậy: Không cần xâm lược. Không cần tuyên chiến.
Chỉ cần khiến lợi ích lấn át lý tưởng, tiền bạc lấn át trách nhiệm, và chia rẽ lấn át đoàn kết. Khi một xã hội không còn tin vào chính nó, kẻ thù không cần đánh – chiến thắng sẽ tự đến.
Người Mỹ có dám nhìn thẳng vào sự thật này hay không?
Trận chiến của thế kỷ 21 sẽ không có trống trận, không có gươm giáo, không có tuyên chiến.
Nhưng nó sẽ quyết định tương lai của loài người: Một thế giới tự do? Hay một thế giới độc tài kiểu Trung Quốc?
Những ai chưa từng cộng tác với cộng sản và bị họ lừa gạt, những ai chưa từng sống qua chế độ bao cấp của chuyên chính vô sản dốt nát không có gạo ăn không có áo mặt, những ai chưa từng đi tù cải tạo chung thân bì đày đọa và sỉ nhục thì nên học một câu danh ngôn bất hủ: “Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm.”
Mỹ sẽ thua nếu không thức tỉnh.
Thế giới sẽ thay đổi nếu Mỹ ngủ quên.
Và Trung Quốc — như nhà Tần năm xưa — vẫn đang kéo đại quân tiến lên, âm thầm mà chắc chắn, với ánh nhìn không giấu giếm.
Và bạn hay con cháu của bạn sẽ được hưởng mùi vị sống trong “thiên đàng” cộng sản xem nó cay đắng và nhục nhã như thế nào.
“Thiên hạ này sẽ thuộc về kẻ khôn ngoan hơn để nắm đúng cơ hội làm chủ cuộc chơi”
Lý Thành Phương
Cùng một tác giả: https://www.toiyeutiengnuoctoi.com/category/tac-gia/i-to-p/ly-thanh-phuong/

